Đọc hiểu

Tập viết thư pháp (学写毛笔字)

我的中国朋友告诉我,写毛笔字是中国很重要的文化。上个星期,他带我去参加了一个书法班。书法老师是一位六十多岁的老先生,头发已经白了,但是精神很好。老师先教我怎么拿毛笔,然后在纸上写了一个'人'字给我看。他写的字非常好看,像画一样。我拿着毛笔试了试,但是手一直在抖,写出来的字歪歪扭扭的,一点儿也不好看。老师笑着说:'不要急,慢慢来。写毛笔字最重要的是心要静。'我深呼吸了一下,再写了一次,这次比刚才好一点儿了。练了一个下午,我写了很多个'人'字。虽然还是不太好看,但是我觉得书法非常有意思。老师说我有天赋,让我下个星期再来。

Bản dịch tiếng Việt:

Bạn Trung Quốc nói với tôi, viết chữ bút lông là văn hóa rất quan trọng của Trung Quốc. Tuần trước, bạn ấy đưa tôi tham gia một lớp thư pháp.

Thầy dạy thư pháp là một ông cụ ngoài sáu mươi tuổi, tóc đã bạc, nhưng tinh thần rất tốt.

Thầy dạy tôi cầm bút lông trước, rồi viết chữ '人' lên giấy cho tôi xem. Chữ thầy viết rất đẹp, giống như tranh vẽ.

Tôi cầm bút lông thử, nhưng tay cứ run, chữ viết ra méo mó, xấu lắm.

Thầy cười nói: 'Đừng vội, từ từ thôi. Viết thư pháp quan trọng nhất là tâm phải tĩnh.'

Tôi hít thở sâu, viết lại một lần nữa, lần này đẹp hơn lúc nãy một chút. Tập cả buổi chiều, tôi viết rất nhiều chữ '人'.

Tuy vẫn chưa đẹp lắm, nhưng tôi thấy thư pháp rất thú vị. Thầy nói tôi có năng khiếu, bảo tuần sau đến tiếp.