Bản dịch tiếng Việt:
Bạn thân A Minh từ Việt Nam sang Trung Quốc du học, hôm nay máy bay bạn đến.
Tôi hứa ra sân bay đón.
Bạn ấy lần đầu đến Trung Quốc, gì cũng lạ, nên tôi nghĩ tự đi đón sẽ tốt hơn.
Sân bay cách trường khá xa, đi tàu điện một tiếng.
Tôi xem trước thông tin chuyến bay, máy bay hai giờ chiều đến.
Mười hai giờ tôi đã xuất phát.
Đến sân bay, tôi xem bảng lớn hiển thị chuyến đến, chuyến của A Minh bị trễ bốn mươi phút.
Tôi ngồi đợi ở ghế sảnh đến.
Đợi gần một tiếng, bảng cuối cùng hiển thị máy bay đã hạ cánh.
Hơn hai mươi phút nữa, tôi thấy A Minh đẩy xe hành lý bước ra từ cửa.
Bạn mang tổng cộng hai vali lớn và một ba lô, đồ rất nhiều.
Bạn thấy tôi rất vui, chạy đến ôm tôi, nói: 'Cuối cùng cũng đến! Bay hơn bốn tiếng, mệt chết đi được.'
Tôi đẩy giúp một vali, chúng tôi cùng đi tàu điện về trường.
Trên đường bạn cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: 'Thành phố Trung Quốc to quá, đâu đâu cũng nhà cao tầng.'
Về trường rồi, tôi đưa bạn đi làm thủ tục nhập ở, rồi dẫn tham quan sân trường và nhà ăn.
Tối tôi mời bạn ăn lẩu Tứ Xuyên chính gốc, bạn nói tuy rất cay nhưng rất ngon.