Bản dịch tiếng Việt:
Đời Đường có một đại thi nhân nổi tiếng tên là Lý Bạch.
Khi còn nhỏ Lý Bạch rất thông minh, nhưng cậu không thích đi học lắm.
Một ngày nọ, cậu cảm thấy việc học quá nhàm chán, liền lén trốn đi chơi.
Cậu cứ đi mãi, bên bờ một con sông nhỏ cậu nhìn thấy một bà cụ.
Bà cụ này đang cầm một thanh sắt rất to, ra sức mài trên tảng đá.
Lý Bạch thấy rất kỳ lạ, liền bước tới hỏi: "Bà ơi, bà mài thanh sắt này để làm gì vậy?"
Bà cụ vừa mài vừa trả lời: "Bà muốn mài nó thành một cây kim, dùng để khâu quần áo."
Lý Bạch nghe xong vô cùng kinh ngạc, lớn tiếng nói: "Thanh sắt này to như vậy, phải mài đến khi nào mới thành kim được?"
Bà cụ cười nói với cậu: "Cái này có gì đáng sợ chứ? Chỉ cần bà kiên trì mài mỗi ngày, mài không ngừng nghỉ, thanh sắt rồi sẽ có ngày biến thành kim thôi."
Lý Bạch nghe xong lời của bà cụ, trong lòng cảm thấy rất xấu hổ.
Cậu nghĩ, bà cụ làm việc khó như vậy mà không bỏ cuộc, mình sao có thể không chăm chỉ học hành chứ?
Từ đó về sau, Lý Bạch không bao giờ trốn học nữa.
Mỗi ngày cậu đều chăm chỉ học tập, đọc rất nhiều rất nhiều sách.
Cuối cùng, ông đã trở thành một trong những nhà thơ vĩ đại nhất lịch sử Trung Quốc.