Đọc hiểu

Có công mài sắt, có ngày nên kim (铁杵磨成针)

唐朝有一个有名的大诗人,叫李白。李白小的时候很聪明,但是他不怎么喜欢读书。有一天,他觉得读书太无聊了,就偷偷地跑出去玩。他走着走着,在一条小河边看见一位老奶奶。这位老奶奶正拿着一根很粗的铁棒,在石头上用力地磨。李白觉得很奇怪,就走过去问:“老奶奶,您磨这根铁棒做什么呀?”老奶奶一边磨一边回答:“我要把它磨成一根针,用来缝衣服。”李白听了非常吃惊,大声说:“这根铁棒这么粗,要磨到什么时候才能变成针呢?”老奶奶笑着对他说:“这有什么好怕的?只要我每天坚持磨,不停地磨,铁棒总有一天会变成针的。”李白听了老奶奶的话,心里觉得很惭愧。他想,老奶奶做这么难的事情都不放弃,我怎么能不努力读书呢?从那以后,李白再也没有逃过学。他每天刻苦学习,读了很多很多书。最后,他终于成为了中国历史上最伟大的诗人之一。

Bản dịch tiếng Việt:

Đời Đường có một đại thi nhân nổi tiếng tên là Lý Bạch.

Khi còn nhỏ Lý Bạch rất thông minh, nhưng cậu không thích đi học lắm.

Một ngày nọ, cậu cảm thấy việc học quá nhàm chán, liền lén trốn đi chơi.

Cậu cứ đi mãi, bên bờ một con sông nhỏ cậu nhìn thấy một bà cụ.

Bà cụ này đang cầm một thanh sắt rất to, ra sức mài trên tảng đá.

Lý Bạch thấy rất kỳ lạ, liền bước tới hỏi: "Bà ơi, bà mài thanh sắt này để làm gì vậy?"

Bà cụ vừa mài vừa trả lời: "Bà muốn mài nó thành một cây kim, dùng để khâu quần áo."

Lý Bạch nghe xong vô cùng kinh ngạc, lớn tiếng nói: "Thanh sắt này to như vậy, phải mài đến khi nào mới thành kim được?"

Bà cụ cười nói với cậu: "Cái này có gì đáng sợ chứ? Chỉ cần bà kiên trì mài mỗi ngày, mài không ngừng nghỉ, thanh sắt rồi sẽ có ngày biến thành kim thôi."

Lý Bạch nghe xong lời của bà cụ, trong lòng cảm thấy rất xấu hổ.

Cậu nghĩ, bà cụ làm việc khó như vậy mà không bỏ cuộc, mình sao có thể không chăm chỉ học hành chứ?

Từ đó về sau, Lý Bạch không bao giờ trốn học nữa.

Mỗi ngày cậu đều chăm chỉ học tập, đọc rất nhiều rất nhiều sách.

Cuối cùng, ông đã trở thành một trong những nhà thơ vĩ đại nhất lịch sử Trung Quốc.