Đọc hiểu

Đàn gảy tai trâu (对牛弹琴)

古时候,有一个著名的音乐家,他弹琴弹得非常好听。有一天,他带着琴去郊外散步。他看到一头牛正在安静地吃草。他觉得风景很美,就坐下来,认真地给这头牛弹了一首非常好听的曲子。可是,那头牛好像什么都没听见,还在那里低着头吃草。音乐家觉得很奇怪,他想:“可能是我弹的声音太小了。” 于是,他用了最大的力气,弹了一首声音很大的曲子。但是,牛还是没有理他,吃完草就慢慢地走开了。音乐家非常生气,觉得这头牛太笨了。这时,旁边的一个人笑着对他说:“不是你的琴弹得不好,而是牛根本听不懂音乐啊!” 这个故事告诉我们,说话做事要看对象,如果不看对象,说得再好也没有用。

Bản dịch tiếng Việt:

Thời xưa, có một nhà âm nhạc nổi tiếng, ông gảy đàn cực kỳ hay.

Một ngày nọ, ông mang theo đàn đi dạo ở ngoại ô.

Ông nhìn thấy một con trâu đang yên lặng gặm cỏ.

Ông thấy phong cảnh rất đẹp, liền ngồi xuống, nghiêm túc gảy cho con trâu này nghe một khúc nhạc rất hay.

Thế nhưng, con trâu đó dường như chẳng nghe thấy gì, vẫn cứ cúi đầu gặm cỏ ở đó.

Nhà âm nhạc thấy rất kỳ lạ, ông nghĩ: "Có thể là do mình gảy tiếng nhỏ quá."

Thế là, ông dùng hết sức lực, gảy một khúc nhạc âm thanh rất lớn.

Nhưng trâu vẫn không thèm đoái hoài gì đến ông, ăn xong cỏ thì chậm rãi bỏ đi.

Nhà âm nhạc rất tức giận, cảm thấy con trâu này quá ngốc.

Lúc này, một người bên cạnh cười nói với ông: "Không phải ông gảy đàn không hay, mà là trâu vốn dĩ không hiểu được âm nhạc!"

Câu chuyện này cho chúng ta biết, nói chuyện làm việc phải xem đối tượng, nếu không xem đối tượng, thì nói hay đến mấy cũng vô dụng.