Bản dịch tiếng Việt:
Thời xưa, có một nhà âm nhạc nổi tiếng, ông gảy đàn cực kỳ hay.
Một ngày nọ, ông mang theo đàn đi dạo ở ngoại ô.
Ông nhìn thấy một con trâu đang yên lặng gặm cỏ.
Ông thấy phong cảnh rất đẹp, liền ngồi xuống, nghiêm túc gảy cho con trâu này nghe một khúc nhạc rất hay.
Thế nhưng, con trâu đó dường như chẳng nghe thấy gì, vẫn cứ cúi đầu gặm cỏ ở đó.
Nhà âm nhạc thấy rất kỳ lạ, ông nghĩ: "Có thể là do mình gảy tiếng nhỏ quá."
Thế là, ông dùng hết sức lực, gảy một khúc nhạc âm thanh rất lớn.
Nhưng trâu vẫn không thèm đoái hoài gì đến ông, ăn xong cỏ thì chậm rãi bỏ đi.
Nhà âm nhạc rất tức giận, cảm thấy con trâu này quá ngốc.
Lúc này, một người bên cạnh cười nói với ông: "Không phải ông gảy đàn không hay, mà là trâu vốn dĩ không hiểu được âm nhạc!"
Câu chuyện này cho chúng ta biết, nói chuyện làm việc phải xem đối tượng, nếu không xem đối tượng, thì nói hay đến mấy cũng vô dụng.